RSS

Tưởng tượng...



- Em biết tại sao nền trời lại có mầu xanh không?
- Vì sao hả anh?
- Vì nền trời bị nhuộm xanh bởi màu mắt em!
- ^^!
- ^^!

Sưu tầm

Cứ ai từng yêu đều hiểu: Để cho tình yêu lớn lên và trổ hoa, sự chờ đợi quan trọng biết chừng nào.

Tại sao lại như vậy? Tại sao chúng ta không thể có ngay cái chúng ta đang muốn và cần tới mức điên cuồng? Tại sao chúng ta phải chờ hai năm, ba năm và dường như bỏ phí khoảng thời gian quí báu đó? Bạn có lẽ sẽ đặt câu hỏi tương tự: Tại sao một gốc cây từ lúc gieo hạt tới khi ra hoa,kết trái lại phải mất nhiều thời gian đến như vậy?

Ấy...(Sưu tầm nhé)

Người ta thường nói khoảng cách xa nhau khi yêu như một làn gió và nó có thể thổi bùng lên một ngọn lửa nhỏ. Xa nhau để yêu nhau nhiều hơn, biết trân trọng những gì mình đang có và cùng nhau nuôi dưỡng tình yêu ấy.
Với tớ hạnh phúc là những dòng tin nhắn bất chợt từ số máy của ấy. Để tớ biết trong trái tim một người đã có chỗ dành riêng cho mình.

Trong căn phòng nhỏ bé này tôi....



Trong căn phòng nhỏ bé này tôi đang gõ lóc cóc trên bàn phím, send vội những dòng tin nhắn cho bạn bè rồi nhả chậm chạm vài dòng tâm tư ướt đẫm tiếng mưa. Ngoài trời, một bản tình ca không mấy êm dịu vẫn đều đặn hát, mưa vẫn đều đặn rơi, lâu lâu những nốt nhạc bỗng dưng chuyển hướng theo một thể loại khác bởi những cơn mưa như càng nặng hạt và mạnh mẽ hơn. Đâu đây trên đầu, tiếng lộp bộp trên mái tôn lắm lúc khiến tôi sợ hãi.

You and my sorrow!

Hôm nay, một ngỳa bình thường như bao ngày bình thường khác nhưng trong ta dường như không còn như bình thường nữa.
Giờ mình không còn phải suy nghĩ nhiều về chuyện gia đình đầy phức tạp nữa nhưng thay vào đó là những cảm giác lạ lùng khó đặt tên mỗi khi bạn nhắc đến điều gì đó làm mình gợi nhớ đến sự thật sắp xảy ra...!
Vì sao ta buồn thế ? Khi bạn đi mình sẽ rất rất ...buồn. Nhưng bạn biết không, mình buồn không phải là sau này từ cái ngày bạn xa mình không còn người chuyện trò.

Hãy yêu như chưa yêu lần nào bạn tôi ơi!

Đã có lần bạn hỏi tôi có thể cháy hết mình một lần nữa với tình yêu không? .Tôi rả lời không. Tôi đang dần mất lòng tin vào thứ mà người khác gọi là thiêng liêng - tình yêu. Tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu một ai khác như thế nữa.
Nhưng khi đã trải qua một thời gian, trải qua nhiều trăn trở, khi quan sát nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn, tôi nhận ra mình phải thay đổi trong chính suy nghĩ của mình. Con người sinh ra ngoài bổn phận và trách nhiệm thì yêu thương luôn cần phải được cho đi.

Đừng buồn khi bạn chưa hoàn hảo!

Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên "Đời là bể khổ".
Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm sai lầm ta bị dằn vặt, lo sợ không còn được tôn trọng, tin tưởng. Sai lầm chỉ hữu ích khi nó khuyến khích ta tiến lên, ngược lại nó sẽ làm tê liệt con người với mặc cảm mình thật vô dụng, bất tài.

Close all

Close all