Cái nắng oi nồng của những ngày cuối Hạ cũng không đủ sức cưỡng lại được cơn gió chớm Thu đang ùa về. Gió nhè nhẹ, man mát, cho ta cảm giác dễ chịu làm sao.
Ta thấy, lẫn trong gió là mùi thơm của đất, của cỏ cây, của lá vàng và của hương hoa.
Thu đang tới...
Ta biết như vậy, khi ta vô tình bắt gặp một khoảng trời xanh trong, vô tình bắt gặp một tia nắng vàng xao xuyến.
Ta biết như vậy, khi thấy lòng mình bỗng thanh thản lạ lùng, vì mỗi độ Thu sang, tâm tính của ta trở nên hiền hòa nhất.
Thu cuối của đời sinh viên. Len lỏi qua những xóm trọ, mái ngói rêu phong với thời gian, ta tìm lại cảm xúc quen thuộc tưởng đâu đã lẫn vào những lo lắng đời thường.
Một mình ta ngao du, một mình ta hoài niệm, ta lang thang nhìn về từng ngõ nhỏ dài hun hút. Hôm nay, trời đã mưa...Nhưng mặc gió mưa, mặc những phân trần bởi sự giao thoa của thời tiết, ta đi tìm dư âm cảm xúc xưa. Thu chưa tới, Hạ chưa qua. Cảm xúc của ta cũng lửng lơ như tiết trời giao mùa. Lúc vui, lúc buồn, như khi trời đang nắng bỗng đổ mưa, đang nóng bức bỗng gặp cơn gió se lạnh mơn man làn da như giữa tháng Chạp. Lòng người đổi khác, vạn vật đổi khác, nhưng dường như thời gian chẳng có tác dụng gì với cảm xúc của ta, giống như thời gian đứng bất lực trước sự tồn tại của những góc phố cổ kính. Vẫn vẹn nguyên, vẫn đầy đủ mỗi khi tháng Tám về.
Mùa Thu, mùa yêu thương. Ta đong đầy hạnh phúc, thứ ta luôn tưởng mình rất thiếu.Ta nhận ra hạnh phúc thật giản đơn. Nó nằm ở trong những đôi mắt ngây thơ, những nụ cười hồn nhiên, những bàn tay bé xinh, trong những việc ta làm, những gì ta nghĩ, và trong cả những điều ta cảm nhận. Cảm nhận về gió, về nắng, mưa, về cỏ cây hoa lá.
Lòng ta tràn ngập yêu thương. Một chiếc lá mong manh, một khóm hoa dại không hương sắc, một đám mây bồng bềnh, một cơn gió thoảng qua, một ánh nắng cuối mùa cũng khiến cảm xúc yêu thương trong ta trào dâng.
Tâm hồn ta lắng dịu hơn, hiền hòa hơn. Ta thấy mọi thứ bỗng trở nên thi vị.
Nắng gay gắt chẳng làm ta khó chịu. Mưa bất chợt chẳng khiến ta bận tâm.
Ta quay cuồng với công việc, với học hành nhưng vẫn thấy xao lãng, vẫn thấy bối rối trong từng khoảnh khắc biến đổi của thiên nhiên.
Mùa Thu, mùa của sự trầm tư. Ta chăm chỉ chắt chiu, chăm chỉ gom góp, chắt lọc cảm xúc cho riêng mình. Chất chồng những ưu tư. Đắn đo những lựa chọn. Và giấu diếm những nỗi niềm. Ta để mặc cho cảm xúc phiêu du cùng ngày tháng. Còn ta, trầm tư và tĩnh lặng, ta giấu mình trong tự khúc ngày sinh, giấu mình trong sự lung linh huyền ảo của những ngọn nến vừa thắp sáng. Giấu mình trong cơn mưa bất thường. Giấu mình trong ngọn gió Thu se sắt. Giấu mình trong hương hoa sữa nồng nàn… Để tới một ngày tháng Tám nào đó, ta lấy ra, lau chùi và đánh bóng những cảm xúc tưởng như đã mốc meo, được cất giữ từ lâu. Vẫn tinh khôi và trong trẻo như ngày nào.
Thời gian vẫn trôi.Mùa thu vẫn đi qua. Cảm xúc còn nguyên vẹn…

1 nhận xét:
đa sầu đa cảm!
♦ Mời bạn gửi Nhận xét của mình. Bạn có thể nhận xét bằng cách chọnNhận xét với tư cách là là Tên/URL hay Ẩn danh. Tuy nhiên bạn nên chọn Tên/URL với URL có thể để trống. Hoặc Tài khoản Google,hoặc chọn Ẩn danh Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu.
♦ Bấm vào Đăng ký qua email [Subscribe by email] để đăng ký theo dõi nhận xét của bài này.
♦ Các bạn tự chịu trách nhiệm với Nhận xét của mình. Nhận xét của bạn cho biết Bạn là ai? Là người như thế nào?.
Đăng nhận xét