RSS

Hưng yên, ngày...tháng...năm


Sáng ngủ dậy. Mưa...mưa lúc nào mà mình không biết. Có lẽ dạo này mình luôn trong tình trạng mệt mỏi nên ngủ không biết trời đất là gì nữa cả. 

Một tuần này mình đã làm những gì? 
Sáng dậy, ngồi cạnh rồi ngồi lỳ đến 11h..
Chạy đi mua đồ nấu cơm trưa...
Đợi Khương con về 12h ăn trưa...
Nằm nghỉ 1 luk

Khi ta mỉm cười và nói...

Khi ta mỉm cười và nói – không sao
Là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
Ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con
Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
Những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
Những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
Những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết mãi đến tận cuối đời
...........

Cảm xúc mùa Thu

Cái nắng oi nồng của những ngày cuối Hạ cũng không đủ sức cưỡng lại được cơn gió chớm Thu đang ùa về. Gió nhè nhẹ, man mát, cho ta cảm giác dễ chịu làm sao.
Ta thấy, lẫn trong gió là mùi thơm của đất, của cỏ cây, của lá vàng và của hương hoa.
Thu đang tới...
Ta biết như vậy, khi ta vô tình bắt gặp một khoảng trời xanh trong, vô tình bắt gặp một tia nắng vàng xao xuyến.

Hì lại viết lách cái nhỉ!

Thời gian qua do quá mải mê trong " những cuộc say" và cuộc vui nào cũng đến ngày tàn..
Hum nay. trainhangheoratinh tái xuất giang hồ nhé!
Mong nhận được sự ủng hộ của anh em!
Nghe bài này cho nó phần khởi tý chút nhỉ?